|
|
|
||
|
|
|
|
Vui mới lại nuối cũ
1. Từ ngày ba mẹ bắt tay vào dựng nhà mới, tôi năng về thăm nhà hẳn. Tôi không hiểu tại sao. Có lẽ là tôi luyến tiếc căn nhà sàn xưa cũ, mái ngói thẫm màu, ván gỗ kêu cọt kẹt mỗi khi bước chân trai tráng của tôi như gió ùa vào. Có lẽ tôi muốn t́m lại trong đống gỗ mục được giở ra chất đống kia, có ǵ của tôi trong đó, có những vết phấn ngày thơ tôi mày ṃ viết vẽ, có vệt mồ hôi của tôi lăn ḿnh trên sàn gỗ láng bóng những trưa hè nóng bức, hay có những cây đinh be bé mà tuổi 15 của tôi biết tự tay đóng lên vách để treo những tấm bằng khen đầy tự hào! Nhưng cũng có lẽ tôi vui sướng v́ từ nay ḿnh có thể tha hồ rủ bạn về nhà, không như ngày trước, lâu lâu mới dám kéo vài đứa bạn thân bước vào tổ chim chật chội, nh́n đâu cũng thấy đồ, đi đâu cũng rón rén, sờ đâu cũng nhẹ nhàng v́ sợ vỡ tung lớp bụi thời gian. Cũng có lẽ tôi t́m về v́ muốn tiếp sức cho ba mẹ, muốn sẻ chia với sự cực nhọc, với những nắng gió và mưa cứ đập vào thân gầy của ba mẹ tôi không thương xót, với căn cḥi nhỏ dựng tạm để ba mẹ tôi có thể hàng ngày chứng kiến mơ ước của ḿnh đang dần thành hiện thực… C̣n ba mẹ tôi nghĩ ǵ với căn nhà mới! Có luyến tiếc với cái xưa cũ không? Có bùi ngùi nh́n những tấm ngói rêu phong vỡ vụn? Chắc chắn là có nhưng niềm vui sẽ xoá nhoà nỗi buồn một cách nhanh chóng. Tôi biết được điều đó mỗi lần nhận được mail của mẹ, giọng hoan hỉ: "Nhà ḿnh đă xây xong nền rồi con ạ"… "Đứng bên kia sông đă nh́n thấy mái nhà của ḿnh rồi đó!"… "Thợ đang sơn, sắp lát gạch"… "Ba mẹ đă dọn vào trong nhà mới rồi"… Cuối cùng là cái ngày vui mừng nhất của ba mẹ tôi: "Bữa nay là hoàn thành tất cả rồi, ba mẹ đă kịp mua sắm ít đồ nội thất!". Ít đồ nội thất mới tinh, chắc không thể nào đủ, nhưng cũng chẳng cần, để trang hoàng cho một niềm hạnh phúc vốn dĩ đă xinh đẹp tuyệt vời.
2. Con về đứng ngắm căn nhà mới. Không phải là biệt thự lộng lẫy nhưng vẫn có ước mơ, có hy vọng, có những điều b́nh thường mà ngập tràn hạnh phúc nhất để nuôi nấng và ấp ủ. Và con chợt nhận ra, cái mới, theo đúng nghĩa của nó, không phải là chôn vùi cái cũ mà để tiến tới cái mới hơn… Con bước trên nền gạch men láng bóng, thấy nhẹ nhàng, thấy mát lạnh, áp mặt vào vách tường thơm sơn, thấy mượt mà, đó là cái mới. Con thắp nhang lên bàn thờ ông nội, mùi hương trầm lan toả nồng nàn, thấy ấm áp, đó là cái cũ. Con bước vào pḥng riêng - căn pḥng riêng đầu tiên trong đời - thấy nắng vàng như khác lạ, bởi nó mới! Con chạm tay vào tấm bằng khen có khung gỗ nâu sậm, thấy ngón tay đau nhói như hồi tuổi 15, con chưa cầm chắc cây búa, thấy da diết cái cũ! Cái mới và cái cũ, v́ thế, không những cùng nhau chung sống hoà b́nh mà c̣n làm cho nhau thêm đẹp. Bất giác, con chợt nghĩ, rồi đây, con sẽ lớn khôn hơn nữa, sẽ có gia đ́nh và rồi sẽ có một tuổi thơ khác được sống dưới mái nhà này, liệu khi đó, đây có lại là cái xưa cũ với tuổi thơ mới ấy không? Và khi ấy, liệu tuổi thơ hồn nhiên ấy có thấy cái xưa cũ là đẹp, là đáng quư chăng? Tuổi thơ ngây dại có hiểu rằng cái mới hay cũ đều dựng nên từ ước mơ và biết bao công sức không? Con tin là có, bởi con đă được sống một tuổi thơ ấm áp cũ - mới như thế! 3. Mọi người đến thăm căn nhà mới, náo nức lời khen! Ba mẹ cười hạnh phúc, tôi cười hạnh phúc. Mới thấy, có những hạnh phúc mà chỉ cái mới mới có thể đem lại. Bất giác bùi ngùi nghĩ, liệu ḿnh có phù phiếm khi tâng bốc cái mới? Nhưng có phù phiếm không khi ḿnh thấy hạnh phúc thật sự? Bất giác tự hỏi, có thể hạnh phúc hoàn toàn với cái mới mà đoạn tuyệt với cái cũ được chăng, bởi cái cũ, bản thân nó, có ǵ là không đẹp? Nửa đời người, ba mẹ mới dựng được nên căn nhà riêng cho ḿnh. Lẽ ra đó là một cột mốc trong cuộc đời. Nhưng ba nói, ba đă qua cái tuổi ghi lại những mốc son rồi, mà nếu có son th́ thời gian sẽ cũng làm nó phai nhạt dần! Ba nói, mới hay không là do ḿnh. Và ba nói, cái mới, chẳng bao giờ chôn vùi được cái cũ… PHAN HĂN HỮU |