Diễn đàn Ứng xử với người tài
Người tài
LTS. Người tài không phải là người thường, tất nhiên. Ứng xử với người tài cũng cần một cung cách riêng, tất nhiên. Ấy vậy mà trong một thời gian dài, nhiều thế hệ tài năng vẫn chỉ được đãi ngộ bằng những danh hiệu, tưởng thưởng quy chiếu theo bậc lương, phẩm hàm của hệ cán bộ – công chức, còn có được trân trọng bằng một thái độ thành tâm hay không thì hoàn toàn tuỳ thuộc tính cách cá nhân của người lãnh đạo. Trong khi đó, những con người kiệt xuất bao giờ cũng là những người tế vi, dễ tổn thương, ít chú tâm đến những danh hiệu phù phiếm và không mấy lệ thuộc vào lợi ích vật chất trước mắt. Vậy thì họ cần một sự ứng xử như thế nào cho xứng với đóng góp của mình cho đất nước và phát triển được tài năng sẵn có? Mời bạn đọc tham gia diễn đàn “Ứng xử với người tài” để cùng trả lời câu hỏi này.
|
“Đại học phải làm sao để sinh viên hãnh diện vì đã học ở đó”. Ảnh: Su Pham Anh B01 (Flickr)
|
Xin mở đầu bằng bài viết của luật sư Nguyễn Ngọc Bích. Ông tốt nghiệp cử nhân trường Luật Sài Gòn năm 1972 và thạc sĩ luật đại học Luật Harvard. Ông làm nghề luật từ năm 1974 cho đến nay, nhưng dù chuyên về công ty, luật kinh doanh và thương mại, những trăn trở của ông về đời sống xã hội lại khá đa dạng, thể hiện trong nhiều cuốn sách và bài báo về kinh tế, kinh doanh, giáo dục, triết học... thu hút được độc giả.
Người tài là người nghĩ và làm khác với những người khác trong công việc nhất định nào đó. Nghĩ trước, làm sau. Trong mỗi người, sự suy nghĩ của họ xuất phát từ quả tim hay khối óc. Quả tim soi sáng khi bà mẹ cấn thai nghĩ về tã lót. Khối óc nghĩ ngợi, khi một nhóm người tìm cách… đảo chính. Cái trước tạo nên các thi sĩ tài ba. Cái sau tạo nên những nhà bác học lỗi lạc. Nói đến người tài, dư luận thường nghĩ nhiều về trí óc, ít về con tim. Ôi thật bất công!
Người tài làm không giống với những người khác nên trong một đất nước, ở một xã hội, họ có hai loại: người đóng góp hay người phản đối. Về loại người trước, phải chia nhỏ thêm một tí nữa vì có người tiến thân hanh thông; có người chịu nhiều vất vả. Nhận định này gợi cho chúng ta các điều kiện thuộc về môi trường của mỗi xã hội giúp tạo nên người tài và tất nhiên nó nằm ngoài người ấy. Trước hết, ở đâu mà chỉ có những người làm vừa lòng người khác, hay được tuyển chọn và thăng tiến dựa trên căn bản ấy thì ở đó không có người tài! Thứ hai, cách đối xử của xã hội đối với người tài sẽ tạo ra người đóng góp hay người phản đối. Thật vậy, Lev Tolstoi, Boris Pasternak và Sholzenitshin đều là người tài ở nước Nga. Chế độ Nga hoàng tạo nên L. Tolstoi là người đóng góp; còn chế độ Xô Viết làm nảy sinh hai người phản đối. Vậy môi trường nuôi dưỡng người tài là một vấn đề rất quan trọng nếu muốn nói về người tài. Tuy nhiên, môi trường sẽ mãi mãi chỉ là thế nếu không có… “người có tiềm năng là người tài” hay “người tài”.
Bình thường, người tài phải có tố chất, ít nhiều là di truyền (bất thường thì sẽ là thiên tài). Tố chất đó phải được gia đình vỗ về lúc trẻ; được học đường trui rèn vào tuổi thiếu niên và được hướng dẫn đúng khi trưởng thành. Đường đi này dễ thấy. Tuy nhiên còn yếu tố tinh thần nữa. Có cái dễ thấy như sự chịu khó, nhưng có cái khó thấy, và đây mới là yếu tố cốt lõi và là động lực của người tài. Đó là sự vô vụ lợi khi làm công việc của mình. Giáo sư Ngô Bảo Châu cũng đã đề cập điều này với đại ý là không tìm lợi ích cho mình mà nghĩ đến cái chung khi làm việc. Ngoài tố chất ra thì người tài khởi đầu con đường của mình cũng như bất cứ người nào khác. Xin gọi là ông A cho dễ nói! Một lúc nào đó, sau khi thu thập kiến thức, ông A cảm thấy mình phải đóng góp khả năng của mình cho một lợi ích chung (của bạn bè, của lớp học, của cộng đồng…) Ông ta thấy đó là một bổn phận tự mình đặt ra cho mình, không ai ép buộc. Nó là một điều lý thú. Chính vì thế có khi ông quên mất ăn, chẳng bao giờ cảm thấy đó là gánh nặng. Kết quả công việc của mỗi lần, mỗi giai đoạn, kích thích ông ta làm tiếp. Có sự thích thú trong lòng, ông ta ít vướng bận vào lợi ích riêng (được khen, được thưởng…) Cái tâm của ông thanh thản, nhờ đó trí óc sáng suốt (giống như anh đứng ngoài bàn cờ tướng không sợ thua nên sáng nước) Công việc trí óc tạo nên sự tò mò tri thức khiến ông A đi tìm cái mới hơn, hay hơn; và ít khi ông ta thấy hài lòng, trừ khi thành quả rõ ràng. Cứ cặm cụi như thế bỗng một ngày có người đến vỗ lưng ông mà nói: “Ông tài lắm!” Có người lại bắt tay ông và bảo: “Ông đúng là A+!” Đây là bí mật: ông A không hề cảm thấy mình là người tài mà chính là những người khác công nhận ông ta, gọi ông ta như thế, cho ông ta cái danh tiếng ấy. Như tổ chức các nhà toán học cấp huy chương Fields cho giáo sư Châu vậy. Bây giờ quý vị hiểu tại sao tôi viết người tài trong ngoặc kép.
|
Để đất nước có người tài thì xã hội phải chấp nhận những người có ý kiến khác mình khi sử dụng họ.
|
Người tài không hề đi tìm cái danh tiếng ấy. Nếu làm thì họ đã chẳng khác anh đi lừa tiền bạc cảm thấy mình phải đi xe Mercedes, đeo đồng hồ Omega! Họ làm cho người khác và không đòi gì ở người khác. Họ hành xử khác với các bậc cha mẹ ép con cái học, muốn nó phải thế nọ thế kia để thực hiện ước vọng của mình. Người tài làm cho lợi ích chung, không đòi cái gì cho mình, thậm chí ngay ở con cái. Với con cái, họ muốn chúng lớn lên và sống theo khả năng cùng sở thích của chúng. Có phải chúng ta đã nghe giáo sư Ngô Bảo Châu nói như thế không nhỉ? Vậy thì tố chất chưa đủ mà còn phải có đạo đức cá nhân nữa. Ai mà khi chưa bắt tay làm đã lăm lăm kiếm lợi cho mình thì cũng sẽ không trở thành người tài; bởi vì “tài” là cái người khác phong cho mình.
Vậy – bàn ra một tí – để đất nước có người tài thì xã hội phải chấp nhận những người có ý kiến khác mình khi sử dụng họ; bắt nói theo thì đào đâu ra người tài! Nhưng trước khi sử dụng, thì phải có môi trường đào tạo họ. Đấy là các đại học. Về tinh thần, các nơi ấy phải sạch và không có cái gì dỏm. Thế mới có người thật. Quan trọng hơn, về tình cảm, đại học phải làm cho sinh viên tốt nghiệp yêu quý nó khi họ thành công. Đại học phải làm sao đó để sinh viên hãnh diện vì đã học ở đó; khiến họ quay trở lại đóng góp cho nhà trường; nhờ đó nhà trường có tiền để cấp học bổng tiếp, trang bị thêm phương tiện học tập, không phải lo tăng học phí, hầu tiếp tục tạo ra các thế hệ sinh viên quyến luyến khác. Thế chưa đủ, để con cái đến được môi trường này, thì cha mẹ đừng có ly dị, đừng có đi kiếm tiền cả ngày, để có thời gian chăm sóc con cái; dạy cho chúng biết vị tha từ khi còn bé. Chỉ trong những điều kiện như thế, tố chất của người tài mới được thể hiện thành các công trình, rồi được xã hội công nhận. Và khi ấy xã hội có người tài! Giáo sư Ngô Bảo Châu nói đến “một môi trường khoa học lành mạnh”. Vâng, cái này là cái sau, nó tiếp nối cái trước.
Nguyễn Ngọc Bích