Sẽ có tất cả hoặc đi học lại từ đầu
SGTT.VN - Con trai!
Mấy tuần trước có người hỏi bố “ông sợ con thật đấy à?” Bố nói “thật!”
Bố có lý của mình. Tuổi trẻ của bố trong chiến tranh, sống nay chết mai không biết trước được. Thời loạn, ai cũng học hành dở dang nhưng chỉ cố giữ duy nhất một thứ: nhân cách.
Nhân cách chẳng có gì ghê gớm, nó rất bình thường:
1- Không được ăn cắp
2- Không được hại người
3- Không đố kỵ
4- Kính trọng người đi trước
5- Kính trọng người đi sau
Bố sợ con là tiêu mục số 5. Người đi sau “hậu sinh khả uý”. Đơn giản vô cùng. Rồi con sẽ hiểu điều ấy khi con đã trải nghiệm cuộc đời. Đến một lúc con sẽ nhận ra “người đi sau…” đáng nể như thế nào.
Bố vui vì con vừa là người đi sau, vừa là người có thể thừa hưởng ở bố tinh thần hài hước. Kẻ biết tự trào luôn đáng nể. Kẻ không nhận ra người biết cách tự trào luôn là kẻ con không cần nể.
Bố sợ con, sợ trong ngoặc kép. Thế hệ của con kiến thức mênh mông bởi net, bởi thế giới đã phẳng, bởi tuổi trẻ là tài sản vô giá của một đời người. Con đang có những điều ấy. Bố sợ con là phải lẽ.
Nếu không từ những điều ấy. Nếu không phải vì những điều bố vừa note. Sẽ có rất nhiều người trẻ thế hệ con phải đi học lại. Học bài học đầu tiên: LỄ!
Đỗ